Stephen Dunn – Sisyphus và cái nhẹ đột nhiên

Stephen Dunn (1939) là nhà thơ Mỹ. Ông từng được giải Pulitzer về Thơ ca năm 2001 cho tuyển tập Different Hours. Ngoài ra ông còn nhận được một số giải thưởng thơ ca uy tín khác của Mỹ. Tôi dịch bài thơ này, như để đáp lại những câu hỏi, những chia sẻ từ những người bạn trẻ mà may mắn, tôi đã được lắng nghe họ.

napleskrater20156_sisyphus-1300x920

 

Cứ như thể ông có cánh và gió mát rượi sau lưng.

Thậm chí trên đỉnh đồi,

tảng đá dường như tự lăn theo ý chí riêng của nó.

 

Mọi con đường đều chỉ như một lối tắt.

 

Sisyphus, đương nhiên, lo lắng;

ông dường như phụ thuộc vào gánh nặng mình mang,

ông không chắc mình là ai nếu không còn nó.

 

 

Tay không biết làm gì, ông bèn bóc trái cam

Và dừng lại cho chó ăn một múi.

Nhưng rồi ông lại tiếp tục đi, đi mãi

Ông sợ những hậu quả của việc đứng im.

 

Ông không còn muốn cả việc nhếch môi cười.

 

Đó là lúc Sisyphus nhận thấy

hẳn mọi thần linh đã biến mất rồi,

rằng đôi cánh của ông

là gì đâu  – ngoài cảm giác về sự không hiện hữu ấy.

 

Ông cả gan giơ nắm đấm về phía trời.

Chẳng có gì xảy ra, chẳng có hào quang nào lấp lánh

 

Rồi chiếm lĩnh tâm trí ông là một cơn sợ hãi khác.  

Hải Ngọc dịch

Nguồn: Stephen Dunn, “Sisyphus and the Sudden Lightness”,  Poetry, October, 2002.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s